nhà văn và sức khỏe Trầm Hương Sức khỏe nhà văn Có lẽ nhà văn là giới ít quan tâm đến sức khỏe, liều mạng nhất để sống và viết. Theo...
nhà văn và sức khỏe
Trầm Hương
Sức khỏe nhà văn
Có lẽ nhà văn là giới ít quan tâm đến sức khỏe,
liều mạng nhất để sống và viết. Theo như nhà văn tiền bối Trần Tế Xương tự bạch:
“Một trà, một rượu, một đàn bà/ Ba thứ lăng
nhăng nhăng nó hại ta/ Chừa được thứ nào hay thứ ấy/ Có chăng chừa rượu với chừa
trà”, thì ông quả khôn ngoan, biết thụ hưởng và cân bằng cuộc sống so với nhiều
nhà văn thời hiện đại. Thời của ông chất kích thích chỉ có trà và rượu, thời
nay còn có cà - phê - một thứ đồ uống là bạn đường những trang viết của nhà
văn. Nhiều nhà văn nữ nghiện cà-phê nặng. Trong chuyến đi thực tế với một nhà
văn nữ đàn chị, hành trang chị mang theo là cà - phê đủ loại - cà phê hòa tan của
Trung nguyên, cà - phê chồn Bảo Lộc pha bằng phin. Chị có thể nhịn ăn nhưng
ngày cừ tì tì 5 đến 10 cữ cà -phê. Chị
nói những ngày đến hạn nộp tác phẩm, chị uống gấp đôi, gấp ba để thức viết. Ăn uống thất thường, thức khuya
đọc và viết, sống quá nhiều cảm xúc; phần đông nhan sắc và sức khỏe nữ sĩ rất tệ
hại vì mắc cách chứng bệnh tim, mỗ máu, cao huyết áp, tiểu đường… Nhà văn nam
còn liều mạng hơn khi có thêm sự cộng hưởng cảm xúc từ bia rượu. Chuyện ăn nhậu,
bù khú ở quán từ sang tới trưa, trưa tới chiều, chiều tới tối tới khuya… cũng không là chuyện hiếm. Tôi biết chuyện một
phu nhân của một nhà văn đã quá cố, vì quá ngán ngẩm cảnh chồng nhậu tới khuya
mới lê thân về nhà, bà lạnh lùng ra thông báo: “Quá 11 giờ, không đợi cửa”. Tưởng
bà đùa, ông không thèm để ý. Đêm ấy, gần 1 giờ khuya ông mới lọ mọ về nhà,
trong một chung cư dành cho văn nghệ sĩ nổi tiếng của thành phố. Gõ cửa mãi vẫn
không có người mở, ông biết vợ lần này kỷ luật sắt với mình, bèn xuống nước năn
nỉ. Bà vẫn cứng lòng giữ nguyên tắc. Men rượu khiến ông không kềm chế được,
buông ra lời chửi bới thậm tệ. Giữa đêm khuya mà giọng khê nồng mùi rượu của
ông gào lên lồng lộng, làm náo đông cả chung cư: “Mình ơi, mở cửa cho anh vô… Mở
cửa, mở…”. Năn nỉ không được thì ông chửi: “Đồ đĩ chó, đồ đĩ ngựa, đồ đĩ trâu,
đồ đĩ rạc, đồ đĩ… “. Ông lục tìm trí nhớ, lôi ra hàng loạt loại đĩ, cuối cùng
kho từ vựng “đĩ” đã cạn. Bí quá, ông gào lên “đồ đĩ thịt gà xé phay!”. Đến lúc
này thì cả chung cư không còn giả lơ được, vỡ ra tràng cười. Đêm đó, may có một
bạn văn dìu ông vào phòng cho ngủ nhờ. “Đĩ gà xé phay” là bản quyền của một nhà
văn tài hoa một thời. Ít lâu sau ông mất vì bệnh tật.
Đầu tháng ba năm nay, trước tình hình dịch bệnh
Corona, việc nhậu nhẹt, đàm đúm của các nhà văn cũng ít đi. Ngày thơ nguyên
tiêu, những buổi ra mắt sách đình đám cũng được hoãn lại. Các nhà văn nằm nhà đọc
sách, lục lại nhiều đề cương, dành nhiều thời gian cho gia đình, chiêm nghiệm bản
thân và bắt tay viết khá nhiều (Tôi biết được điều này qua facebook). Hy vọng
qua dịch Corona, nhiều “tác phẩm” sẽ ra đời, nền văn học nước nhà sẽ có mùa bội
thu chớ chẳng chơi. Các nhà văn giờ có mạng xã hội nên nằm nhà cũng chém gió được
tình hình thời sự, chính trị, kinh tế, xã hội trong nước và thế giới; theo dõi
từng bước chân, hơi thở của bạn bè, đồng nghiệp. Chúng tôi tá hỏa khi nghe tin
nhà văn Triệu Xuân bị ung thư phổi từ năm trước, được điều trị tích cực trở bệnh nặng, nhà văn Trúc Phương (Nhất
Phương) và con trai vẫn đang chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo và nhà văn Nguyễn
Khoa Đăng bị đột quỵ nhiều năm trước giờ bệnh viện trả về. Bất chấp dịch Corona
nhưng rất thận trọng, Liên chi hội Nhà văn Việt Nam tại TPHCM mỗi người bịt khẩu
trang kín mít, làm một chuyến xe đi khắp thành phố, từ quận 3, ra Gò Vấp rồi về
quận 12 thăm các nhà văn bị bệnh nặng.
Sức khỏe là điều quý nhất
Ai cũng biết điều đó nhưng chỉ những ai đã đứng
trên bờ vực sống chết qua bạo bệnh mới thấm hiểu nó một cách sâu sắc, máu thịt.
Chúng tôi không ngăn đực nước mắt khi nhìn thấy gương mặt với những mảng đỏ và
những móng tay, chân của nhà văn Triệu Xuân bị long ra, tứa máu vì di chứng của
thuốc điều trị ung thư. Bên cạnh anh là chị Hạnh - người bạn đời chăm sóc anh bằng
tất cả tình yêu thương. Có lẽ nhờ tình yêu của chị mà anh cầm cự cho đến nay.
Anh bình tĩnh đổi mặt với sự thật, cảm động vì bạn bè đã đến với anh trong những
ngày dịch Corona này. Anh tâm sự đã chuẩn bị mọi chuyện lớn nhỏ. Nhóm “Văn
chương Hồn Việt” và trang Website “Nhà văn Triệu Xuân vẫn sẽ được duy trì, ít
nhất là 5 năm sau khi anh mất. Anh đang
gấp rút in quyển sách “Nhà văn Triệu Xuân và bạn bè” - quyển sách cuồi cùng anh
để lại cho cuộc đời. Chúng tôi không ngăn được nước mắt khi nghe anh nói với vợ:
“Anh đi rồi, bạn bè anh không để em bơ vơ đâu. Các bạn vẫn đến với em!”. Những
ngày này, chống chọi với bệnh tật, anh vẫn miệt mài đọc và viết. Anh nói mình
đang chạy đua với thời gian để hoàn thành quyển sách cuối cùng!
Chúng tôi về quận 12, mừng nhà văn Trúc
Phương có ngôi nhà mới. Chị Nhứt - vợ nhà văn Trúc Phương vui mừng nói: “Từ hồi
về đây, cả nhà khỏe hơn nhiều”. Trong ngôi nhà này, chị là cây cột chống trời
cho hai người đàn ông bị bệnh hiểm nghèo tựa vào. Chị không chỉ lo chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ, thuốc men cho chồng
con, đồng hành cùng chồng con trong những cơn đau, những lần hóa, xạ trị đối mặt với sống chết mà còn truyền nguồn
năng lượng yêu thương cho chồng con. Chị vẫn cười tươi và tiếng cười vẫn dòn
đón bạn bè chồng nhưng tôi biết bao lần chị nuốt nước mắt vào trong. Chị rung
tưng nói: “Khi chồng đổ bệnh thì nhà còn chút tiền, đến khi con trai bệnh thì
không còn gì. Anh chị phải treo biển bán nhà
trong nội thành, may mà bán được ra đây, mua nhà mới, còn dư chút đỉnh
lo cho hai cha con”. Anh chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo nhiều năm nay.
Nhưng chính lúc nhận ra mình không còn
khỏe nữa, sẽ ra đi bất cứ lúc nào, cũng là lúc anh ham sống nhất. Anh viết như
chưa từng được viết. Chỉ trong mấy năm mà hàng ngàn trang sách của anh đã ra đời,
được ghi nhận bằng những giải thường văn học của thành phố. Mới đây, tác phẩm
“Người anh hùng chân đất” viết về anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy được Bộ Quốc
phòng trao giải thưởng văn học. Anh nói với chúng tôi: “Nếu anh còn được sống mấy
tháng nữa…”.
Ôi,
tôi ao ước những người đam mê nghề, nồng nhiệt với cuộc đời, đầy vốn sống, vốn
đọc được có nhiều sức khỏe để tiếp tục sống và viết, cho ra đời những tác phẩm
anh ấp ủ. Giờ thì ai cũng thẩm hiểu sức khỏe là điều quý nhất! Những nhà văn đang độ tuổi chín với nghề, đang ở đỉnh
cao của vốn trải nghiệm, tích lũy thì cũng là lúc bệnh tật cướp họ đi - một quy
luật khắc nghiệt mà ít người cưỡng lại được, nên từng giây phút được sống, được
viết thật đáng trân quý.
Liên chi Hội Nhà văn Việt Nam tại TP.HCM với các nhà văn Bích Ngân, Nguyễn Bính Hồng Cầu, Trầm Hương (hàng đứng từ phải sang) Đỗ Viết Nghiệm, nhà thơ Trần Mai Hường, nhà văn Triệu Xuân, nhà thơ Lê Thị Kim (hàng ngồi từ phải sang) đến thăm nhà văn Triệu Xuân ngày 6.3.2020

COMMENTS